Bị gia đình ép lấy vợ, chàng trai U35 quyết nói KHÔNG rồi bay ra nghĩa trang ngồi và câu chuyện đẫm nước mắt phía sau là

Chỉ đến khi đọc nhật ký, người em mới hiểu tại sao anh trai mình lại nhất quyết cự tuyệt việc cưới xin đến vậy dù tuổi không trẻ nữa và còn bị gia đình hối thúc.

Với một số người, tình yêu là những mối tình hời hợt kiểu qua đường. Nhưng cũng có người coi tình yêu là cả sinh mệnh mà khi để mất dù bị thúc ép cũng không muốn cưới ai khác.

Như câu chuyện của một sinh viên kể về tình yêu của anh trai mình dưới đây. Yêu từ năm 15 tuổi, cả hai vẽ lên tương lai thật đẹp nhưng cuối cùng chẳng thể hạnh phúc. Bị gia đình ép cưới, anh chàng nhất quyết nói không và chỉ muốn giữ lại hoài ức đẹp đẽ với bạn gái của mình.

Người em kể: “Tôi năm 3…, chưa một lần yêu ai nhưng muốn kể cho mọi người về thế nào mới là tình yêu thật sự.

Hà Nội một đêm khẽ mưa…

Bà nội tôi bị tai nạn, hôn mê suốt 1 tuần. Lúc tỉnh bà sống chết ép anh tôi lấy vợ, lấy ngay lập tức. Bà bảo bà chẳng biết đi lúc nào. Có mỗi thằng cháu đích tôn chỉ mong thấy cháu lấy vợ, sinh con thôi. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy anh tôi bật khóc. Người anh trai 35 tuổi tưởng như mạnh mẽ nhất trần đời của tôi vậy mà lại khóc.

Sơ qua, anh tôi sáng sủa, mét 88, thu nhập ổn, giỏi thể thao, biết nấu ăn, không tệ nạn. Tôi kém anh tận 15 tuổi, luôn nghĩ anh là gay vì mãi anh chẳng yêu cô gái nào. Anh là con trưởng nên gia đình càng sốt ruột, đã 35 mà anh chưa 1 lần dẫn bạn gái về, anh luôn mặc kệ, đi làm, chơi thể thao, đi du lịch, và anh thích 1 mình. Tôi không hiểu nổi anh, chúng tôi ít nói chuyện, tôi luôn nghĩ anh thật điên và tệ vì làm bố mẹ lo lắng nhiều.

Bài viết về chuyện tình yêu dang dở của một anh chàng 35 tuổi đã nhận được hơn 24 nghìn lượt quan tâm và hàng nghìn bình luận rơi nước mắt của dân mạng.

Quay lại chuyện của bà, tối hôm ấy tôi thấy bố mẹ nói chuyện riêng với anh, hình như mẹ đã tát anh, anh im lặng rồi lái xe khỏi nhà trong đêm. Mẹ tôi bảo kệ anh, nhà này không có thằng con như thế. Đến ngày thứ 3 thì tôi không chịu được đi tìm anh, nhưng dù tìm thế nào cũng chẳng biết anh ở đâu. Anh chưa bao giờ như thế. Tôi không hiểu. Chỉ vì phải lấy vợ mà anh quá đáng vậy ư?

Tôi và anh Thành – bạn thân của anh, tìm thấy anh ở nghĩa trang thành phố. Anh say mèm, bẩn thỉu, và anh hình như đã khóc thật nhiều. Tôi càng bực lên với ông anh khó hiểu của tôi. Đi đâu rồi người anh lịch lãm và trách nhiệm của tôi? Tôi lôi anh lên, chưa kịp cho anh thêm cái tát vì làm gia đình lo lắng, thì anh Thành cản lại. Nhìn vào ngôi mộ anh tôi dựa vào. Trên hình là một cô gái rất trẻ, có lẽ chỉ đôi mươi thôi, anh Thành thấy tôi ngẩn người, thở dài hình như buồn lắm, bảo tôi “Cả nhà em chẳng ai hiểu Long cả”. Tôi ngơ ngác.

1 quyển nhật kí thật dày và cũ ở sau ghế xe, ông anh “già” của tôi thế mà viết nhật kí cơ á. Nhân lúc anh chưa tỉnh và anh Thành đang lái xe, tôi lén cất quyển sổ đen dày cộp chi chít chữ ấy vào túi. Và đêm ấy, lần đầu tiên trong đời, tôi biết câu chuyện của anh, biết đau đớn của anh. Lần đầu tiên tôi thấy tôi thật tệ, thấy gia đình mình thật tệ. Và tôi khóc đến không thở nổi, dù chẳng phải người trong cuộc.

Hóa ra anh tôi cũng biết yêu, chính xác là anh đã từng yêu, yêu bằng hết tất cả những gì anh có. 15 tuổi, anh yêu một cô gái hơn anh 2 tuổi. Tình yêu khi ấy trong sáng đơn thuần lắm. Nghe thật buồn cười, có lẽ nhiều người cười khẩy nghĩ đấy chỉ là tình cảm trẻ trâu, nít ranh, đặc biệt là khi anh tôi kém chị ấy 2 tuổi. Mẹ tôi năm ấy hẳn là cũng nghĩ thế.

Đó là 1 cô gái lúc nào cũng vui vẻ, mái tóc ngắn và nụ cười thật duyên, nhỏ bé đến mức nấp sau lưng anh sẽ chẳng ai nhìn thấy được. Anh và chị quen nhau khi cùng 1 câu lạc bộ cấp 3, anh là người “nhát gái” nhưng đã đổ chị vì chị lúc nào cũng mang lại năng lượng tích cực cho mọi người. Anh to lớn nhất clb còn chị lại bé nhất, 2 người bị gán ghép nhiều, cuối cùng lại thật sự cảm nắng nhau.

“Ngày 28/3 năm 2000, lần đầu mình mời Nắng đi uống nước, Nắng bảo chia đôi tiền nhé, Nắng biết mình không có nhiều tiền. Nắng cười bảo mình không được ngại, mình xấu hổ, mình thích Nắng nhiều”…

“Ngày 19/4 năm 2000, mình tỏ tình với Nắng ở sau trường, mình run lắm, Nắng cũng run, chúng mình ấp úng, cuối cùng Nắng ôm mình, sau đó là thành một đôi” …

Những dòng ngày, tháng, năm của con người chuyên toán không giỏi văn như anh, hình như anh hồi tưởng và viết lại, hình như anh nhớ mọi chi tiết và nhớ chính xác từng ngày, anh nắn nót và dường như trân trọng nhiều lắm.

Mẹ tôi sau đó đã biết chuyện, ban đầu mẹ không cấm cản, mẹ nghĩ rằng bọn trẻ con cảm nắng vài hôm là thôi. Mẹ không ngờ, rồi anh chị cứ yêu nhau, chị đã ở bên và ủng hộ anh thật nhiều. Anh đã tiến bộ trên con đường anh chọn, nhưng mẹ lại không vui. Mẹ không thích chị. Chỉ vì chị hơn anh 2 tuổi.

Một người con gái năng động, hoạt bát, giỏi việc nhà, giỏi kiếm tiền. Anh tôi coi chị ấy như báu vật, nhưng mẹ tôi năm ấy thì càng ngày càng ra sức ngăn cản. Năm anh tôi lên đại học, 18 tuổi, mẹ đã nói thẳng ra là 2 người chẳng đi đến đâu đâu, dù thế nào thì mẹ cũng không đồng ý.

Mẹ cũng từng yêu bố khi mẹ còn đi học, mẹ cũng từng được ông bà ủng hộ, nhưng, mẹ lại không thấu hiểu cho con trai mẹ. Khoảng cách tuổi tác là 1 cái gì đấy, với mẹ thật kinh khủng.

Lại qua 4 năm nữa, năm anh tôi 22 tuổi, chị ấy 24 tuổi, chị làm kinh doanh và có khoản tiền kha khá. Mẹ tôi bảo con gái giỏi kiếm tiền thì không hợp để lấy, chồng phụ thuộc vào vợ là không hay. Lúc ấy gia đình bên chị cũng phản đối nhiều, chị đã giấu anh suốt nhiều năm vì không muốn anh lo lắng, cuối cùng vẫn là không giấu được nữa. Nhà chị cũng lo anh mình trẻ hơn chị, sẽ bồng bột và không lo được cho chị.

“Ngày 6/8 năm 2007, Nắng khóc rất to. Nắng mạnh mẽ hay cười của mình. Mình không thích thấy Nắng khóc chút nào, đau lắm. Kéo Nắng vào lòng, chẳng biết nói gì. Nhưng mà chỉ mong Nắng sẽ tin mình. Mình sẽ không bao giờ để Nắng phải chịu khổ đâu. Bảo vệ Nắng, yêu Nắng và cưới Nắng, cuộc đời của mình là để mình quyết định. Mình chẳng sợ gì chỉ sợ mất Nắng thôi”

Khi ấy anh ở riêng, hằng ngày đều đưa đón chị đi làm. Chị bận nhưng ngày nào cũng làm cơm cho anh, biết anh lười nấu, lại ăn ngoài. 2 người yêu nhau thật nhẹ nhàng, chị sẽ luôn có 1 chiếc note xinh xinh gắn lên đồ vật để nhắc nhở anh kiểu:

“Trời sẽ mưa đấy anh nhớ mang ô này nha”

“Đồ ăn em nấu để ngăn trên nhé”

“Hôm nay có món canh anh thích, về ăn nha”

Anh viết rằng chị cho anh cảm giác gia đình, 7 năm yêu nhau quá đủ để thấu hiểu, tình yêu cứ nhân lên chứ chẳng hề dạn nứt như nhiều đôi yêu nhau khác. Mọi thứ thật tuyệt vời nếu gia đình 2 bên không ngăn cảnh, thật tuyệt vời nếu năm tháng ấy phụ huynh không dùng lời lẽ để làm tổn thương con cái, bỏ qua những hành động cố gắng từng ngày…

Đủ yêu thì sẽ tìm cách, còn không thì có vô vàn lí do để chia tay. Anh chị đã yêu nhau quá nhiều, yêu đến nỗi sẵn sàng lựa chọn tình yêu thay vì gia đình. Anh tôi thậm chí còn viết lên 1 bản kế hoạch cực kì chi tiết cho tương lai, các mốc cố gắng thế nào để bảo vệ được cho chị, anh tôi đã yêu chị bằng tất cả những gì anh có.

Năm anh 24 tuổi, mới đi làm, áp lực công việc không thuận lợi, chị khi ấy 26 tuổi, đã luôn ở bên động viên ủng hộ. Chị vừa làm tốt công việc của chị, vừa chăm lo chu toàn cho anh, cho “gia đình nhỏ tương lai” của 2 người. Tình yêu nhân lên nhưng ngăn cản từ gia đình vẫn không giảm. Họ vẫn mặc kệ và yêu nhau. Anh luôn cố gắng trưởng thành hơn, cố gắng che chở và làm điểm tựa cho chị.

Đầu năm 2011, khi ấy chị đã 28 tuổi, gia đình ép cưới quá nhiều, anh cũng đã ổn định công việc, anh chị quyết định có con, “gạo nấu thành cơm” thì sẽ được cưới. Ngờ đâu, mẹ tôi biết tin chị có thai, mẹ giãy nảy lên, nói chị mê hoặc anh, mẹ nói những điều quá đáng, cay nghiệt với chị. Anh lập tức đưa chị ra ngoài nhưng chị đau đớn và khóc rất nhiều. Từng câu từng chữ anh viết ra, có lẽ tôi đã phần nào hiểu được, vì sao bây giờ anh lại xa cách mẹ nhiều đến thế.

Anh cầu hôn chị trong một buổi tối đầy sao, không cần người nhà, anh vẫn sẽ lấy chị. Anh đánh đổi tất cả để yêu chị. Liệu có khi nào, anh đã yêu chị hơn cả yêu chính mình?. Những ngày chị ốm nghén, anh chăm chút cho chị từng chút một. Dường như năm ấy anh đã ra dáng đàn ông lắm rồi.

“Ngày 27/6 năm 2011, đi siêu âm lần đầu, thấy con của chúng mình, cười toe toét như Nắng, cái mặt giống y mình. Mình được làm bố rồi. Cần phải cố gắng hơn vì vợ con. Sắp được thăng chức, sắp mua được những thứ Nắng thích. Sắp cho Nắng 1 đám cưới đàng hoàng, người khác có gì Nắng sẽ có đó. Cố lên nào”

Bạn bè thân thiết đều nghĩ rằng anh chị sẽ có 1 happy ending. Nhưng ông trời thật luôn biết trêu lòng người.

Sau ngày đó 1 tuần, vào chiều đầu tháng 7 trời nóng như thiêu như đốt, chị bị tai nạn khi đi bộ gần nhà. Chị đi bộ nhưng lại bị 1 tên lái ô tô say rượu đâm vào. Điều kinh khủng hơn là mẹ tôi đưa chị vào viện, nhưng không gọi ngay cho anh tôi.

Em bé không giữ được, chị cũng mất máu quá nhiều. Chị biết chị sẽ chết, nhưng vẫn gắng đợi thật lâu, y tá ở đó bảo chị đã cố đợi anh đến gần 1 tiếng mới đi. Chị không khóc, chị lại khẽ cười, chị nhắm mắt đợi anh, chị chắc chắn anh sẽ đến mà, chị biết anh yêu chị nhiều đến thế nào mà. Hẳn là chị cũng phải tin và yêu anh nhiều lắm. Rồi chị cứ cố đợi. Chị đi lúc 6h35. Hoàng hôn hôm ấy, rực rỡ và đẹp lắm.

Lúc anh đến, chị đã đi rồi. Lúc anh đến, trong tay chị vẫn khép lại chiếc nhẫn anh cầu hôn.

“Anh đến thì Nắng nằm ở đấy. Nắng đang ngủ đúng không, nhưng anh gọi thế nào Nắng cũng không tỉnh. Bình thường anh xoa đầu và hôn Nắng thì Nắng sẽ mở mắt nhìn anh, và cười. Hôm ấy thì không”

Trang chữ ấy nhòe đi, nét chữ run và nhàu nát, dường như anh đã khóc rất nhiều khi viết những dòng ấy. Hóa ra điều đau khổ nhất, không phải chia ly do khoảng cách địa lý. Mà là đau đớn tột cùng vì cách biệt âm dương.

Anh gọi chị là Nắng, còn anh là Mưa, vì vừa nắng vừa mưa sẽ có cầu vồng. Chuyện tình của anh chị giống như 1 bản hòa ca của thời tiết, vừa nắng vừa mưa nhưng cuối cùng cầu vồng đã không xuất hiện. Rốt cuộc, nắng và mưa lại phải vĩnh viễn chia xa.

Anh mình những năm ấy đã từng nhiều lần tự tử. Anh hận 1 ai hay hận cả thế giới này? Anh hẳn là đã đau đớn nhiều lắm. Nhưng anh đã mơ thấy chị, và nhiều biến cố nào đó. Anh đã chọn sống, chọn hoàn thành nốt mọi nguyện vọng dang dở của người anh yêu. Nhưng dường như, anh đã chết phần hồn rồi.

Cuối cùng anh cũng có đủ tiền mua cho chị tất cả những thứ chị thích, cuối cùng anh cũng chuẩn bị xong 1 đám cưới hoàn hảo cho chị, cuối cùng anh cũng thật trưởng thành che chở được cho 2 mẹ con. Nhưng, chị lại không còn trên cõi đời này nữa.

Mình viết những dòng này lúc 3h sáng, sau 1 đêm dài khóc thật nhiều vì thương anh. 9 năm đã qua đi, nhưng anh hóa ra vẫn yêu chị nhiều đến thế. Khi những chuyện ấy xảy ra, mình hãy còn là cô nhóc ít tuổi khờ khạo, chưa hề mảy may biết những chuyện này, mình đã luôn không hiểu anh, đã từng định kiến nghi ngờ chính anh trai mình.

20 năm trọn vẹn để yêu 1 người. Anh sẽ không lấy ai hết, anh luôn bảo với mọi người thế. Hóa ra anh không bị điên, chỉ là “anh thật sự đã có vợ con” lấp đầy cả trái tim rồi.

20 năm trọn vẹn để yêu 1 người. Nắng sẽ hòa vào nắng, Nắng thật sự như nắng, sưởi ấm cuộc đời anh, hôn lên mái tóc, hôn lên môi anh, dẫu âm dương cách biệt, dẫu trải bao tháng năm…”.

Câu chuyện trên đã lấy đi nước mắt của nhiều người:

– Thật sự thì lâu lắm rồi mới đủ kiên nhẫn để đọc hết một bài dài như này, từng câu từng chữ cứ ngỡ là ở trong phim, trong tiểu thuyết ngôn tình, đọc mà cứ khóc rưng rức. Ở một nơi nào đó chị nắng luôn dõi theo và ở bên cạnh anh.

– Lâu lắm rồi mới đủ kiên nhẫn đọc một status dài như vậy. Một câu chuyện đẫm nước mắt. Đau đớn nhất không phải là không còn bên nhau nữa, mà là mỗi người một cõi âm dương

– Đọc đau đến xé lòng, cảm giác mất đi người ta yêu thương nhất thật sự đau đớn…